Chàng trai Êđê “gieo” hương đại ngàn vào không gian cà phê
Quỳnh Chi•22/12/2025 19:57
Giữa nhịp sống hối hả của Hà Nội, len lỏi trong những dãy phố cao tầng có một góc nhỏ khiến người ta bỗng khựng lại. Không phải vì mùi cà phê, mà bởi cảm giác như vừa bước qua một cánh cửa để đến với đại ngàn Tây Nguyên. Ở đó, Y Tô Tô Kbuôr - chàng trai Ê Đê sinh năm 2000, đang miệt mài đánh thức những câu chuyện của buôn làng bằng chính cách sống, cách làm cà phê và cách trao đi văn hoá.
Y Tô Tô Kbuôr, chàng trai Ê Đê mang theo khát vọng giữ hồn đại ngàn trong từng giọt cà phê.Bước qua cánh cửa gỗ cũ, người ta có cảm giác như được chạm vào Đắk Lắk. Hương gỗ, mùi cà phê rang thủ công, ánh sáng len qua những vách tường thô tạo nên một không gian ấm cúng lạ thường.Gùi tre, chiếc áo thổ cẩm, mô hình nhà dài…, những món đồ mang hơi thở núi rừng mà gia đình gửi ra cho Tô Tô được anh đặt vào từng góc quán. Không phải để “trang trí”, mà để kể chuyện: chuyện của mẹ, của làng, của tuổi thơ trên nương rẫy.Cà phê của quán được trồng bởi bố và rang thủ công bởi mẹ của Tô. “Mỗi hạt là một câu chuyện, như mang cả nắng gió Đắk Lắk ra Hà Nội.”, anh chia sẻ.Với người Ê Đê, cà phê không chỉ là thức uống - đó là nghi thức kết nối. Cách Tô Tô tiếp chuyện khách, nhẹ nhàng, chân thành, thể hiện đúng tinh thần ấy.Tô giải thích cho mọi người về quy trình “Cà phê 3 lần chín”: chín trên cây - chín khi rang - chín khi pha phin. Hạt cà phê đảo trên chảo gang, tiếng nổ tí tách, mùi khói lửa… tất cả tái hiện đúng cách rang truyền thống của người Ê Đê.“Mình muốn mọi người hiểu cà phê như một sinh thể sống,” Tô Tô chia sẻ, đôi tay thoăn thoắt đảo từng mẻ hạt.Hạt cà phê được anh nâng niu như kể về những người bạn cũ. Từ cách rót nước, ủ hạt đến nhịp tay đánh sữa đều mang hơi thở của đại ngàn.Căn nhà số 23 Châu Long được hồi sinh từ dự án “Đưa rừng về phố”. Ánh sáng len qua mái ngói, hương đất ẩm và tiếng gió qua tán cây khiến ai bước vào cũng ngỡ mình đang đứng ở Tây Nguyên hoang dã chứ không phải giữa Thủ đô.Không wifi, không nhà vệ sinh, không ồn ào, quán khiến người ta ngả vào nhịp sống chậm rãi. Có khách chỉ ngồi nhìn khói cà phê tan trong nắng, có người đọc sách, có người im lặng như đang lắng nghe rừng.Với Tô, cà phê không chỉ để uống mà để kể chuyện. Mỗi cuộc trò chuyện là một nhịp chậm lại giữa đời sống đô thị, nơi người ta thấy lòng mình “hạ xuống” như nhịp sống ở buôn làng.