Lao Xa là một ngôi làng nhỏ, nằm lặng lẽ giữa cao nguyên đá, nơi du lịch vẫn còn là câu chuyện rất mới. Trong làng hiện chỉ có hai căn nhà đón khách, và Đới Đá là một trong số ít ấy. Ở căn nhà này, chị Thào Thị Dính ngày ngày nhóm bếp lửa, đón những vị khách phương xa, lặng lẽ góp phần giữ nhịp sống và vun bồi cho ngôi làng mình gắn bó.
Trong căn nhà vừa là không gian sinh hoạt, vừa là nơi đón khách đến với Lao Xa, chị Thào Thị Dính, chủ homestay Đới Đá, thường bắt đầu một ngày mới bằng những công việc nơi góc bếp.Công việc thường ngày của chị không cố định. Có những buổi sáng chị dậy sớm xay bột, đổ bánh cho khách, nhưng cũng có những ngày gian bếp chỉ xoay quanh bữa sáng của gia đình.Trước đây, bánh pancake không có trong căn bếp của chị. Đón khách nước ngoài lưu trú, thấy họ khó quen với bữa sáng địa phương, chị tự mày mò tìm hiểu rồi học làm, biến tấu thay bột mì bằng bột ngô.Còn bữa sáng của mình, chị thường ăn vội bát mì tôm úp.Sau bữa sáng, công việc của chị vẫn gói gọn lại trong căn nhà với chậu bát, mẻ đồ phơi trước hiên,... Chị kể, mùa này không phải mùa nương rẫy, nên chị không phải lên nương.Cuộc sống của chị cứ thế trôi qua bình dị trong căn nhà đã gắn bó qua nhiều thế hệ.Khi ánh sáng chiều hạ xuống, gian bếp của chị Dính lại đỏ lửa.Chị lấy thịt gác bếp - món ăn truyền thống được ủ muối và treo trên gác bếp, chuẩn bị cho bữa tối của khách và gia đình.Bữa cơm nhà giản dị được khéo léo kết hợp các món địa phương quen thuộc, vừa giữ nguyên hương vị truyền thống, vừa đảm bảo đủ đầy cho thực khách phương xa.Khi các món ăn đã được dọn lên, chị cùng chồng nâng ly mời rượu các vị khách, giới thiệu rượu nhà tự ủ. Đây không chỉ là cách đón tiếp, mà còn là dịp để chia sẻ văn hóa bản địa và sự hiếu khách của người H’Mông.Đối với các vị khách nước ngoài, sợ còn chưa quen với khẩu vị, chị ân cần hỏi họ về cảm nhận, để đảm bảo từng người thưởng thức trọn vẹn món ăn địa phương.Khi bữa ăn kết thúc, chị thu dọn bàn ghế, dọn thức ăn thừa và sắp xếp lại gian bếp.Đôi tay luôn thoăn thoắt, chị làm việc không ngơi nghỉ.Bếp lửa được chị Dính nhóm lên mỗi ngày dường như đã trở thành linh hồn và nhịp đập, nơi mọi gắn kết trong căn nhà bắt đầu.Những ngày không có khách, bếp vẫn đỏ lửa, nhưng nhịp sống nhẹ hơn.Chị gọi video cho con đang học nội trú, hỏi thăm đôi ba câu rồi lại cất máy.“Nhà ở đây xa, muốn học hỏi thêm thì chỉ có cách dùng mạng thôi,” chị nói. “Có lúc rảnh là hai vợ chồng lại ngồi xuống, mở máy tính lên xem rồi học dần".Ở Đới Đá, bếp lửa không chỉ giữ ấm căn nhà, mà còn là nơi chị Dính gìn giữ nhịp sống gia đình, sự hiếu khách và lựa chọn gắn bó, cố gắng phát triển làng mình mỗi ngày.
Bình luận của bạn đã được gửi và sẽ hiển thị sau khi được duyệt bởi ban biên tập.
Ban biên tập giữ quyền biên tập nội dung bình luận để phù hợp với qui định nội dung của Báo.